Life flow

Buổi tối, 8h, đi thưởng thức ly cà phê Trung Nguyên quen thuộc với thằng bạn. Trong cuộc đàm đạo, một loạt các thứ được 2 đứa nói với nhau. Nhưng đáng suy nghĩ nhất là về sự sống của con người, câu chuyện được vắt qua từ bộ phim Hannibal. Chẹp, con người – sự sống, thật là một thứ gì đó vừa cao quý mà cũng thật kỳ lạ. Điều may mắn là mình chưa bao giờ bị mất niềm tin vào cuộc sống này.

Chợt nhận ra một điều nho nhỏ, mình chưa sẵn sàng để yêu thương một người con gái nào khác thì phải? Mình thốt lên với thằng bạn một câu: “giờ mà có cô bé nào, chỉ cần nói chuyện được với tớ những chủ đề như tớ nói với bạn hay nói với nhau, chắc chắn là tớ sẽ yêu luôn”. Mình chưa sẵn sàng để một cô gái nào có thể xen vào những suy nghĩ, thói quen, từ những câu chuyện đẩu đâu về sự sống và cái chết; câu chuyện về giá trị sản phẩm: câu chuyện về một bộ phim kinh điển; câu chuyện về một tiểu thuyết, một cuốn sách nào đó; câu chuyện về một sự kiện, về một cuộc chiến, về một nhà nước, một đế chế, một con người trong lịch sử; hay những câu chuyện nhảm shit về ba cái thứ linh tinh nào đó ngày thường; hay câu chuyện về một đoạn code thần thánh nào đó…. Sao thật khó để một ai đó chen ngang vào những hoạt động thường ngày của mình: lịch chạy bộ; thời gian thưởng thức ly cafe; đôi khi là ngày đêm như thằng ngơ ngơ, trong đầu chả có suy nghĩ nào khác ngoài: “mẹ kiếp, thế beep nào mà code mình nó ko chạy”.

Dòng suy nghĩ cứ thế theo mình đến với quãng đường chạy bộ. 2 vòng, chân cẳng căng như dây đàn, mỏi nhừ. Dừng lại nghỉ ngơi với hai kèo lên cơ bụng và chống đẩy. Rồi tiếp tục với mục tiêu 3 vòng nữa. 1 vòng, văng vẳng trong đầu: đủ rồi đấy, nghỉ đê. 2 vòng, mẹ kiếp mệt đấy, nhưng mà chả lẽ thằng Toàn chỉ đến thế thôi sao? Vòng 3: tự nhiên nghĩ đến một lời hứa với bố mình cách đây mấy năm, không hiểu sao, mình lại đang cảm thấy mình có thể thực hiện được nó trong 1 năm tới, hơi ảo tưởng chăng? Nhưng mình tin là được . Vừa chạy, vừa tiếp dòng suy nghĩ, 3 vòng mình còn làm được, code đéo chạy mình còn xử lý được tiếp cơ mà. 3 vòng, được rồi. 3 vòng, nhưng mà chân vẫn ổn, cố thêm đoạn nữa nhỉ, tới cái gốc cây kia, thêm tí nữa, hết cái hàng rào kia. Kết thúc, thong dong đi bộ về chỗ gửi xe.

Về nhà lấy đồ rồi qua bên văn phòng ngủ, mẹ kiếp, sáng qua thì vỡ lần thứ 14, sáng nay thì vỡ ống nước lần thứ 15. Xác định mấy ngày tới bị mấy anh nước sạch củ hành rồi.

Kết thúc dòng suy nghĩ, ngâm nga bốn câu mở đầu truyện Kiều:
Trăm năm trong cõi người ta,
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.

Chẹp, tâm hồn mình cũng thơ thẩn vãi.

Cập nhật tí xíu, tối nay mình chạy được tổng cộng 5.3km, sướng 😀

Nguồn ảnh: Divine Mercy, Pascalorelus